TIỂU SỬ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU

TÀU CAO TỐCTàu cao tốc Côn ĐảoVé tàu cao tốc Phú QuốcTàu cao tốc Vũng Tàu – dùng GònLỊCH CHẠY TÀUĐIỂM ĐẾNKiên Giang
*

Trong thời binh cách chống Pháp, Võ Thị Sáu là người cô bé tù chủ yếu trị trước tiên và duy nhất mà lại thực dân Pháp đày ra Côn Đảo cùng hành hình trên Đảo. Mỗi khi nhắc tới Côn Đảo tín đồ ta tất yêu không nhắc đến tên tuổi Võ Thị Sáu – những người chết còn con trẻ mãi. Các thế hệ cả nước đều gọi chị bởi hai tiếng khôn cùng gần gũi, vồ cập là “Chị Sáu”, “Cô Sáu”.

Bạn đang xem: Tiểu sử anh hùng võ thị sáu

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 ở thị xã Đất Đỏ, tỉnh giấc Bà Rịa (nay là tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Hình thành và lớn lên trên miền quê giàu truyền thống lâu đời yêu nước, lại chứng kiến cảnh thực dân Pháp làm thịt chóc đồng bào, chị Sáu đang không ngần ngại ngùng cùng các anh trai tham gia phương pháp mạng.


Thiếu con gái ném lựu đạn khử giặc

14 tuổi, Võ Thị Sáu theo anh gia nhập Việt Minh, trốn lên chiến khu kháng Pháp. Chị tham gia đội công an xung phong, dứt xuất sắc trọng trách liên lạc, tiếp tế.

Trong khoảng thời hạn này, chị Sáu gia nhập nhiều trận chiến đấu để đảm bảo quê hương, cần sử dụng lựu đạn hủy hoại hai thương hiệu ác ôn và làm cho bị yêu thương nhiều lính Pháp.

Người con gái Đất Đỏ còn các lần phát hiện nay gian tế, tay không đúng Pháp, giúp đội công an thoát ra khỏi nguy hiểm, chủ động tấn công địch.

Tháng 7/1948, Công an Đất Đỏ được giao trách nhiệm phá cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp. Biết đây là nhiệm vụ gian nan, nguy hiểm, chị Sáu vẫn dữ thế chủ động xin được trực tiếp tấn công trận này.

Chị nhận lựu đạn, che vào góc chợ ngay sát khán đài từ nửa đêm. Sáng sủa hôm đó, địch lùa bạn dân vào sân. Khi xe của tỉnh giấc trưởng tới, chị tung lựu đạn về phía khán đài, uy hiếp giải thể mít tinh.

Hai tổ công an xung phong ở ngay gần đấy hàng loạt nổ súng yểm trợ tạo áp lực giải tán cuộc mít tinh, đồng thời cung cấp cho chị Sáu rút an toàn. Tín đồ của Việt Minh được sắp xếp trong chỗ đông người hô lớn “Việt Minh tiến công” và hướng dẫn người dân giải tán.

Sau chiến công này, chị Sáu được tổ chức tuyên dương khen ngợi và được giao nhiệm vụ diệt tề trừ gian, bao hàm việc hủy diệt tên cai tổng Tòng.

Tháng 11/1948, Võ Thị Sáu mang theo lựu đạn, trà trộn vào đám người đi làm căn cước. Thân buổi, chị ném lựu đạn vào nơi làm việc của Tòng, hô lớn “Việt Minh tấn công” rồi kéo mấy chị em cùng chạy.

Lựu đạn nổ, tên Tòng bị thương nặng cơ mà không chết. Mặc dù nhiên, vụ tấn công khiến lũ lính đồn tởm vía, ko dám tìm kiếm và săn lùng Việt Minh ráo riết như trước.

Tháng 2/1950, Võ Thị Sáu liên tục nhận nhiệm vụ ném lựu đạn, hủy hoại hai chỉ điểm viên của thực dân Pháp là Cả Suốt cùng Cả Đay rồi không may bị bắt.

Trong hơn một tháng bị giam tận nơi tù Đất Đỏ, dù bị giặc tra tấn dã man, chị không khai báo. Địch yêu cầu chuyển chị về khám Chí Hòa.

Xem thêm: Mổ U Xơ Tiền Liệt Tuyến - Phì Đại Tiền Liệt Tuyến: Khi Nào Cần Mổ

Chị Sáu liên tục làm liên lạc đến các bè bạn trong khám, cùng mẹ tại tù đương đầu đòi cải thiện cuộc sống công ty tù.

Trước ý thức đấu tranh tàn khốc của Võ Thị Sáu, thực dân Pháp với tay sai mở phiên tòa, phán quyết tử hình so với nữ đồng chí trẻ. Chúng chuyển chị cùng một trong những người tù bí quyết mạng ra bên tù Côn Đảo.

Nhờ sự kiên cường, dũng cảm, trung thành, Võ Thị Sáu được hấp thụ vào Đảng Lao động nước ta và thừa nhận là Đảng viên ưng thuận ngay đêm trước lúc hy sinh.

Kiên cường đến phút cuối

Trong quá trình bị bắt, tra tấn và mang đến tận những tích tắc cuối cùng, Võ Thị Sáu luôn luôn chứng tỏ khả năng kiên cường, quật cường của chiến sỹ cộng sản.

Khi new bị bắt, địch tra tấn chị chết đi sống lại tuy vậy không moi được nửa lời khai báo.

Sự kiên trinh ấy một lần nữa thể hiện nay tại phiên tòa xét xử đại hình khi chị Sáu (khi đó mới 17 tuổi) hiên ngang khẳng định: “Yêu nước, chống bầy thực dân xâm lược không phải là tội”.

Khi dấn án tử hình, chị Sáu không còn run sợ. Chị hô lớn “Đả đảo thực dân Pháp!”, “Kháng chiến độc nhất định chiến hạ lợi!”.

Năm 1952, trước tiếng hành hình, viên phụ thân đạo ý kiến đề xuất làm lễ cọ tội mang lại chị. Song chị từ chối và nói: “Tôi không có tội. Chỉ bao gồm kẻ sắp tới hành hình tôi phía trên mới tất cả tội”.

Đối mặt cái chết, điều khiến thiếu nữ Đất Đỏ hối hận nhất là chưa diệt hết lũ thực dân cùng tay sai giật nước.

Giai thoại nhắc rằng khi ra đến pháp trường, Võ Thị Sáu nhất quyết không quỳ xuống, yêu cầu không bịt mắt.

“Không yêu cầu bịt đôi mắt tôi. Hãy để cho đôi đôi mắt tôi được nhìn giang sơn thân yêu mang lại giây phút sau cùng và tôi tất cả đủ dũng mãnh để nhìn thẳng vào họng súng của những người!”, chị tuyên bố.

Nói xong, chị Sáu ban đầu hát Tiến quân ca. Khi lính lên đạn, chị hoàn thành hát, hô vang đa số lời sau cuối “Đả đảo đàn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ chủ tịch muôn năm!”.


*
*

Cuộc đời cách mạng cùng dòng chết bất khuất của cô gái Đất Đỏ thay đổi huyền thoại.